[Đố vui... không thưởng]

Đố vui... không thưởng

  1. Con chi mào đỏ lông mượt như tơ
    Sáng sớm tinh mơ, gọi người ta dậy

... là con gì?

Các câu trước

  1. Có miệng mà chẳng nói chi
    Bụng phình như chửa, bỏ gì cũng ăn ... là cái gì?
  2. Cò quăm lấy ở dưới đầm
    Đem về nấu nướng rì rầm cả đêm
    Cò quăm cành láng cành đen
    Nấu đi nấu lại chưa mềm cò quăm ... là gì?
  3. Con gì có vỏi có vòi
    Không chân, không cẳng có đôi tai dài
    Bụng thì như con cóc mài
    Ăn thì chẳng muốn, cả ngày đái luôn? ... là cái gì?

Các câu tiếp theo

  1. Con gì nhất diện chỉ thiên
    Tứ túc chỉ địa, người siêng cưỡi hoài
    Không ăn mà vẫn sống dai
    Chẳng tốn cọng cỏ, chẳng hoài hột cơm ... là cái gì?
  2. Con mắt thì con mắt nghé
    Cái đuôi quắn lại có nghề cắn ngang
    Cắn đủ thức trắng thức vàng
    Cắn đủ các nước phụng loan chẳng từ ... là cái gì?
  3. Cong cong như cái bắp cày
    Ban đêm thì có ban ngày thì không
    Chính giữa thì có cái bông
    Lấy tay đâu cái, cái mồng đỏ hoe ... là cái gì?

NGÀY NÀY NĂM XƯA

Êrich Maria Rơmác là nhà văn Đức, sinh ngày 22/6/1898. Các tác phẩm của ông thể hiện sâu sắc tinh thần đấu tranh không mệt mỏi cho hoà bình và hạnh phúc của con người. Bằng cách kể chuyện điêu luyện và hấp dẫn, với óc quan sát tinh tế và sắc sảo, tiểu thuyết của ông đã gây hứng thú cho đông đảo độc giả nhất là khi ông bầy tỏ nỗi xúc động đau đớn về thân phận dân tộc cũng như nhân loại. Chính vì vậy ông được coi là nhà văn hiện đại tiêu biểu của Đức. Các tác phẩm chính của ông là: "Phía Tây không có gì lạ", "Khải hoàn môn", "Tia lửa sống", "Thời gian để sống và thời gian để chết", "Đường về"... ông mất ngày 25/9/1970 tại Thuỵ Sĩ. [Chi tiết...]

GIỚI THIỆU SÁCH

ĐỐ VUI

Hữu bì, vô cốt, vô thân nhục
Nghi xuân nghi hạ, bất nghi đông
(Có da, có xương, không có thịt
Chỉ mùa xuân, mùa hạ được nhắc đến, mùa đông thì không)

RSS

RSS Feed
0.00095391273498535
Powered by statxt

Copyleft: ngonngu.net © 2007