[Đố vui... không thưởng]

Đố vui... không thưởng

  1. Chân đạp miền thanh địa
    Đầu đội mũ bình thiên
    Mình mặc áo mã tiên
    Ban ngày đôi ba vợ
    Tối nằm riêng kêu trời

... là con gì?

Các câu trước

  1. Chị ơi chị ơi xích lại cho gần
    Cho tôi chấm chút một hàng lệ rơi ... là cái gì?
  2. Chị kia xách nón đi đâu
    Tôi đi kiếm thuốc lo âu cho chồng ... là con gì?
  3. Chịu tay bóc lột của người
    Thân tàn gầy guộc không lời thở than
    Suốt năm cuộc sống điêu tàn
    Sinh ra môt lũ con ngoan nối dòng ... là cái gì?

Các câu tiếp theo

  1. Chân vô số, vảy vô kể
    Có hai cánh thè lè mà chẳng biết bay ... là gì?
  2. Chung chung như lá quốc kì
    Bốn góc thước thợ anh thì nhớ không
    Hai ngang cửa sổ song song
    Vừa đôi phải lứa như vợ chồng ta ... là gì?
  3. Có đầu mà chẳng có đuôi
    Có một khúc giữa cứng môi lại mềm ... là cái gì?

NGÀY NÀY NĂM XƯA

Sau khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, chiến tranh lan rộng ra nhiều vùng. Đời sống của chiến sĩ, nhất là những chiến sĩ bị thương gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn. Trong tình hình ấy, Đảng và Nhà nước ta đã quyết định nhiều chính sách quan trọng về công tác thương binh liệt sĩ, góp phần ổn định đời sống tinh thần và vật chất của thương binh, gia đình liệt sĩ. Ngày 19/7/1947, Hội đồng Chính phủ quyết định thành lập cơ quan Nhà nước của ta phụ trách công tác thương binh – đó là Bộ Thương binh và cựu binh. [Chi tiết...]

GIỚI THIỆU SÁCH

ĐỐ VUI

Có cánh có mỏ mà nỏ có bay
Đi đêm về ngày lại chui xuống nước

RSS

RSS Feed
0.0086650848388672
Powered by statxt

Copyleft: ngonngu.net © 2007