[Đố vui... không thưởng]

Đố vui... không thưởng

  1. Cái gì mà thuộc của mình
    Mình lại ít dùng, thiên hạ dùng luôn?

... là gì?

Các câu trước

  1. Cái gì không miệng mà kêu
    Tội thì không tội bị treo xà nhà? ... là cái gì?
  2. Cái gì lưỡi bén mình ơi
    Liếm xe xe toạc, liếm người người đau? ... là cái gì?
  3. Cái gì lạ lắm
    Tên trùng một âm
    Nước đục, chui lầm
    Thì tiêu đời cá? ... là cái gì?

Các câu tiếp theo

  1. Cái gì như thể khí trời
    Ngày đêm quanh quẩn ở nơi cạnh mình
    Không hương, không sắc, không hình
    Không hình không sắc mà mình không qua? ... là gì?
  2. Cái hình tròn trịa, cái mặt thì to
    Nhồi lăn với bột, cân đo với đường ... là cái gì?
  3. Cái mình nho nhỏ cái mỏ nâu nâu
    Xuống tắm ao sâu, lên cày ruộng cạn ... là cái gì?

NGÀY NÀY NĂM XƯA

Ngày 25/4/1920, một nhóm trí thức trẻ nước ta đưa lên sân khấu nhà hát Hà Nội vở kịch nói Người bệnh tưởng của Môlie, một kịch gia nổi tiếng của nước Pháp, thế kỉ XVII – Đây là 1 sự kiện mở đường cho ngành kịch nói nước ta. Được kích thích bằng vở hài kịch đó, nhà giáo Vũ Đình Long soạn vở kịch Chén thuốc độc và công diễn ngày 20/10/1921 cũng tại nhà hát Hà Nội, được người xem nhiệt liệt tán thưởng. Đó là vở kịch nói đầu tiên và buổi diễn kịch nói đầu tiên của sân khấu Hà Nội và Việt Nam. [Chi tiết...]

GIỚI THIỆU SÁCH

ĐỐ VUI

Trên thon dưới phồng
Đầu đội nón đồng khi sáng khi tối

RSS

RSS Feed
0.00082898139953613
Powered by statxt

Copyleft: ngonngu.net © 2007