[Đố vui... không thưởng]

Đố vui... không thưởng

  1. Học tập cho kì đến hói đầu
    Bề ngoài ra dáng khôn ngoan lắm
    Rốt cục khôn ngoan chỉ bộ râu

... là cái gì?

Các câu trước

  1. Già thì đặc bí bì bì
    Con gái đương thì, rỗng toác toà loa
    Ngoài xanh trong trắng như ngà
    Đàn ông cũng chuộng, đàn bà cũng yêu ... là gì?
  2. Giúp người trải mấy nghìn thu
    Sao người lại bảo ta ngu vô cùng
    Sách ta mang luôn trong lòng
    Sao ta lại dốt lạ lùng lắm thay
    Của ta ta mang xưa nay
    Sao người lại bảo của ngay đàn bà ... là con gì?
  3. Họ em cùng với họ người
    Tên em cùng loài ở chốn biển sâu
    Đường ray, thanh sắt, nhịp cầu
    Có em gắn bó với nhau không rời ... là cái gì?

Các câu tiếp theo

  1. Hữu bì, vô cốt, vô thân nhục
    Nghi xuân nghi hạ, bất nghi đông
    (Có da, có xương, không có thịt
    Chỉ mùa xuân, mùa hạ được nhắc đến, mùa đông thì không) ... là cái gì?
  2. Hai đầu hai má áp nhau
    Trông trước trông sau đem ra mà ủi ... là cái gì?
  3. Hai đầu, một trốt, một đuôi
    Dầm mưa dãi nắng, giấu đầu thò đuôi ... là gì?

NGÀY NÀY NĂM XƯA

Ngày 25/4/1920, một nhóm trí thức trẻ nước ta đưa lên sân khấu nhà hát Hà Nội vở kịch nói Người bệnh tưởng của Môlie, một kịch gia nổi tiếng của nước Pháp, thế kỉ XVII – Đây là 1 sự kiện mở đường cho ngành kịch nói nước ta. Được kích thích bằng vở hài kịch đó, nhà giáo Vũ Đình Long soạn vở kịch Chén thuốc độc và công diễn ngày 20/10/1921 cũng tại nhà hát Hà Nội, được người xem nhiệt liệt tán thưởng. Đó là vở kịch nói đầu tiên và buổi diễn kịch nói đầu tiên của sân khấu Hà Nội và Việt Nam. [Chi tiết...]

GIỚI THIỆU SÁCH

ĐỐ VUI

Ao tròn vành vạnh
Nước lạnh như tiền
Con gái như tiên
Trần mình xuống lội

RSS

RSS Feed
0.012164115905762
Powered by statxt

Copyleft: ngonngu.net © 2007